hẳn phải tuyệt vọng lắm anh mới tìm đến tôi
Sợi dây thừng: Loki nói hẳn phải tuyệt vọng lắm mới tìm đến tôi? Mêm tô dảk quá. Đừng dùng nó lung tung bạn nhé. Tải về.
chắc hẳn anh ấy phải tuyệt vọng lắm #dphim #movies #meme. Báo xấu. 1 Lượt xem 18/05/2022. Xem thêm. DPhim. 0 Người theo dõi · 279 Videos
Những hình ảnh tuyệt vọng, thất vọng, bất lực, chán đời muốn chết của một ai đó khi không còn tin tưởng vào bản thân, mất niềm tin vào tình yêu, gia đình hay cuộc sống, cuộc đời. hình ảnh tuyệt vọng. Tuyệt vọng là một thứ cảm xúc tiêu cực của một ai đó khi
Diễn đàn Thông tin - Sự kiện > Cà phê tinh tế > Hẳn phải tuyệt vọng lắm mới sài cái dịch vụ này > Trang web đang thực hiện bảo trì, tạm thời không thể đăng nhập.
Chorus: Lời biệt ly buồn đến mấy cũng không thể nào. Làm cho em gục ngã đến mức tuyệt vọng. Chỉ là vết thương sâu một chút thôi anh àh. Ngày mà anh tìm đến, em tin anh thật lòng. Và yêu em bằng những cảm xúc tự nguyện. Làm em quá yêu nên mù quáng đến yếu lòng. Là ngày
Chúc các bạn xem video vui vẻ Vào Group giao lưu: https://www.facebook.com/groups/2882685668666036/?ref=share Một ngày tốt lành Facebook cá nhân
Hủy Hợp Đồng Vay Tiền Online. Mấy hôm nay thời tiết lởm quá, toàn ngủ sớm nên dậy cũng rất sớm. Sáng nay ra mạng trục trặc, mãi mới onl dc. Và onl xong rồi thì đập vào mắt là clip mới của Thỏ 2. Coi xong mà thắt hết cả lòng dạ. Và cũng vì clip này mà mình quyết định, phim nó có là “mít” hay “sầu riêng” thì nó vẫn đáng xem. Sau những thông tin tuồn ra về cái chết của Frigga thì không khó để đoán, đây là đoạn sau khi mama Frigga qua đời, Thỏ đến tìm Lô, vừa là thông báo, vừa là nhờ xin giúp đỡ. Đoạn 2 anh em nó trò chuyện như sau – Ta biết ngươi cũng đang khao khát trả thù giống như ta. Giúp ta thoát khỏi Asgards rồi ta sẽ cho ngươi điều ngươi muốn…..báo thù. Sau đó thì trở lại vào tù. – Anh hẳn là phải tuyệt vọng lắm mới tìm đến tôi nhờ giúp đỡ. Điều gì khiến anh nghĩ anh có thể tin tưởng tôi hả? – Ta không tin. Ngươi nên biết khi chúng ta đánh nhau trong quá khứ, ta đã đánh với hy vọng mong manh là em trai ta vẫn còn đâu đó. Cái hy vọng đó đã không còn tồn tại để bảo vệ ngươi nữa đâu. Phản bội ta, ta sẽ giết ngươi – uhm, khi nào chúng ta bắt đầu???? Đau quá đỗi. Đau với ánh mắt của Loki quá đỗi. Thật ra không phải khoe nhưng ngay từ khi coi teaser trailer, với mình, nụ cười của Loki khi hỏi “when do we star?” là 1 nỗi buồn không thể giải thích dc. Có gì đó tuyệt vọng và buông xuôi rồi. Lúc đó, chỉ cảm dc, không hiểu dc, giờ thì đã hiểu. Trong một lúc mất hết tất cả, mất ng` mẹ yêu thương mình, mất cả ng` anh trai mà có lẽ, 1 cách vô giác Lô luôn tin rằng Thỏ sẽ ko buông tay nó ra. Vậy mà…… Thỏ rất nhẫn tâm. Nhưng không trách dc, có lẽ hắn cũng đang rất đau đớn mới nói ra lời đó. Giúp ta thoát khỏi Asgard, ta cho ngươi báo thù, rồi sau đó lại vào tù. Thỏ à, thế Lô nó khác gì công cụ, khi dùng thì lôi ra khỏi kho, dùng xong thì tống vào đó chờ mục rữa. Thỏ à….vậy Lô nói có gì sai. Phải nói là, Loki của lão Tom thật sự tinh tế trong từng giây, từng khung hình cap ra luôn. Hồi đó còn không hiểu tại sao nụ cười lại có thể buồn như thế, giờ thì thấy rồi, tất cả là do ánh mắt quá đỗi tuyệt vọng. Ánh mắt quá buồn. Chời ơi nhìn đi, đến cả cái nghiêng đầu cũng cực kì tinh tế luôn. Khi Thỏ bảo “ta không tin”, ánh mắt Lô là thất vọng, thất vọng vì nghĩ là 1 chuyện, nhưng nghe chính Thỏ nói ra câu đó thì quả là đau đớn, nghe chính Thỏ tuyên bố buông tay mình ra. Đến khi nghe Thỏ kể về chuyện trước đây chiến đấu, hắn luôn ôm hy vọng, cái nghiêng đầu của Lô hướng ra nhìn thẳng vào Thỏ, ánh mắt níu kéo chút gì đó. Nhưng rồi câu cuối cùng của Thỏ, tất cả, dập tắt tất cả, chỉ còn lại ánh mắt tang thương và nụ cười buồn bã. Đau thắt cả lòng Thật sự ánh mắt này. Đau quá Nụ cười này càng tan nát lòng hơn. Là rặn ra nụ cười đó, là thứ nước mắt ko rơi dc nữa rồi. Chuỗi biểu cảm nhanh như tên bắn, mà cái nào cũng rất là thật, thật đến độ nổi da gà Mình có cảm giác rất nhạy, và nó nhạy đến nỗi mình ko kịp hiểu hay ko kịp nhận ra, chỉ là cảm thấy thế, để đó, khi muốn hiểu thì sẽ suy nghĩ, ko thì thôi bỏ qua. Vậy nên phải thật sự nể là lão Tom có thể đánh thức cảm giác của mình với từng khung ảnh. Từ cái nhíu mày, cái đảo mắt, cái lắc đầu, cả nụ cười, tất cả đều cho mình 1 Loki chạm đến từng cảm xúc 1, tinh tế đến thế, đau đớn đến thế. Hu hu. Cái phim này chắc tui chết trong rạp mất thôi. Ngoài clip này ra, hôm qua Marvel cũng tung 2 tv spot khác rất tuyệt vời, trong đó, Loki lại mang sắc thái khác SOi ảnh lớn đi, sẽ dc thấy nước mắt của Lô. Lần thứ 3 rồi. Anh và em Móa, tình thú quá. Bình thường fandom Thỏ Lô đã nhôn nhao, bây h có thêm mấy hình ảnh này……thật fan art, fanfic nó thành giống gì nữa. Xin lỗi nhưng cảnh này ko thể ko fg. Hai anh em nó khác chi vua và nữ hoàng đang sóng bước còn bạn Jane ngồi bệt kia khác nào em nữ tì. Nói chứ, anh và tôi, phiêu lưu, bên nhau. Đó đúng là đánh trúng tâm lí fg rồi. Sang chảnh quá Lô ạ Có ai thấy gì lạ trong đoạn này ko…… Không chứ gì, nhìn kĩ đi. Là Lô tung ng` bám vào Mijonir, xong thì biến hình thành Thỏ đó Trước ko có thì thôi, giờ có đoạn Lô biến hình, thể hiện khả năng shapeshifter thì mình 1 lần nữa rất hy vọng là cảm giác của mình về đoạn ng` đổ gục xuống trong teaser chính là Lô hóa thành Thỏ. [Mọe, vừa mong, vừa ko mong cảm giác của mình lại tiếp tục đúng] Hình ảnh thích nhất trong loạt clip mới Bao nhiêu năm rồi, và bao nhiêu năm nữa, có lẽ, vô thức vì ngay chính cả bản thân Lô cũng ko biết đâu, nhưng nó luôn nhìn anh nó bằng ánh mắt này. Buồn quá Đó, khác gì đâu chứ. Thỏ, nhìn lại sau lưng đi, nhìn về phía Lô đi Cái phim này chắc ngược nát tim mình quá à. 1 tháng nữa thôi, 1 tháng nữa thôi. Hu hu hu hu hu Ps Lão Tom. Em, nể anh thật sự rồi đó, nể khả năng thật sự của anh. Giờ em chỉ mong ngày anh dc bước ra ánh sáng, dc có cơ hội, dc chứng tỏ, và bắt dc cả thế giới công nhận anh thôi.
Sợi dây thừng Loki nói hẳn phải tuyệt vọng lắm mới tìm đến tôi? Hãy ấn và giữ ngón tay 1 lúc lên ảnh bạn muốn tải đến khi hiện menu, chọn Lưu ảnh Download/Save Image để tải ảnh về máy nhé.
Tình tuyệt vọng Một đêm lễ Noel. Chung quanh chiếc bàn bầu dục phủ khăn trắng trên bày la liệt các món ăn lạnh, năm người ngồi như có chiều mỏi mệt, có dáng buồn rầu. Vì thức khuya chăng? Lúc đó đã gần hai giờ sáng. Vì nghe bài thuyết giáo quá nghiêm khắc của cố B. vừa diễn ra ở nhà thờ chăng? Tối hôm ấy, hăm bốn tháng chạp tây, cũng như mọi năm, năm người bạn vừa đi dự lễ Nửa đêm » về, tuy trong năm người không ai theo đạo Thiên-Chúa. Chẳng qua sống trong cảnh phong lưu, họ chỉ tìm cơ hội để cùng nhau yến lạc cho thỏa thích. Nhưng sao gà vịt đầy bàn, sâm banh đầy cốc, mà chủ khách ngồi ủ rũ như chẳng muốn ăn, như chẳng buồn uống? Người ủ rũ nhất là thi sĩ Văn-Châu. Linh hồn chàng như đương phiêu diễn nơi xa. Mà chính chàng đã gây nên làn không khí lạnh lùng tẻ ngắt ấy nó lan rộng, nó bao bọc lấy cái bàn tiệc đương đầy những tiếng cười đùa vui vẻ. Chàng nghĩ thơ chăng? Chàng say rượu chăng? ều không phải. Chàng chỉ nhớ tới một ngày trong quãng đường đã qua, ngày bạn Tùng-Thiện cưới vợ mà chàng đi phù rể. Văn-Châu còn nhớ rõ ràng buổi chiều hôm ấy lái chiếc ô-tô theo con đường cong queo về một cái làng hẻo lánh đón dâu. Nghe nói trong đám phù dâu có một cô đẹp lắm, chàng nóng lòng mong cho chóng đến lúc lễ nhà thờ. Một lát, như bầy tiên nữ xuống trần, các cô ung dung yểu điệu ở trong buồng bước ra. Bỗng Văn-Châu ngây người đứng nhìn đăm đăm, không chớp mắt Chàng không hiểu vì cớ gì, nhưng mới thoạt trông thấy cô dâu là chàng đã đem lòng yêu ngay, cái yêu vô nghĩa lý, nhưng nó mạnh vô chừng, tưởng như hai người vốn sẵn duyên kiếp từ đời nào, đã hẹn hò cùng nhau ở kiếp này mà đến bây giờ mới gặp gỡ. Từ bấy đến nay đã năm năm. ã năm năm Văn-Châu ngày ngày đến chơi nhà bạn, trong lòng chôn một khối tình vô-lý. Một lúc lâu, Tùng Thiện uể oải cất tiếng hỏi — Ăn xong rồi ta làm gì? — Rồi ta lại ăn! Mọi người cười ồ. Cười, vì câu trả lời của bà Tùng-Thiện có lý thú, nhưng nhất là vì bà Tùng-Thiện đẹp, đẹp lộng lẫy, đẹp rực rỡ. Trong bọn năm người, trông bà lộ hẳn ra, nước da trắng hồng đôi mắt sáng quắc như hai ngôi sao, cặp môi son cười tươi tựa đóa hoa hồng hàm tiếu. Cái vui lúc chập tối, hầu biến mất hình như đã theo câu khôi hài của một mỹ nhân mà trở lại xung quanh bàn bầu dục. Phải! có nhan sắc diễm lệ như thế thì muốn gì mà chẳng được! Muốn người buồn, người phải buồn, muốn người vui, người phải vui. — Chị Tùng-Thiện nói thì ra dáng ăn khỏe lắm, nhưng chỉ thấy chị ngồi nhìn đĩa, chẳng chịu đụng tới món nào. Bà chủ nhà, vừa nói vừa cười, vừa đặt vào đĩa bà khách một cái tỏi gà thiến quay. Ngồi đối diện vợ, Tùng-Thiện nói đùa — ã thế thì sực hết cái đùi gà, lại bắt ăn một cái cánh vịt nữa. — Sợ gì! Ngồi xát cạnh bà Tùng-Thiện, chủ nhân Văn-Bình mỉm cười nói tiếp — Thế mới thực đáng là bậc đàn chị chứ. — Còn anh Văn-Châu chỉ ngồi mà nhìn thôi à? Hay lại tìm vần thơ đấy? — Thưa bà, không. Trí tôi đang ôn lại bài thuyết giáo của nhà giáo sĩ diễn ban nẩy. — Nghĩ tới làm gì! Chúng ta cứ yên trí rằng thế nào cũng sẽ được lên thiên đường cả là đủ rồi. — Thưa bà, trừ tôi, vì tôi phạm một tội nặng lắm. — Thú đi, tôi rửa tội cho. — Tội tôi, không thể thú mà cũng không thể rửa được... vì tôi chôn sâu nó ở trong lòng tôi âu yếm nó, thờ phụng nó... — Trời ôi! ai lại thờ phụng tội lỗi bao giờ? — Văn-Châu, bạn yêu quí của chúng ta phạm tội khả ái » rồi, mợ ạ. — Tội khả ái! nghĩa là gì thế? — Là tội đáng yêu. Văn-Châu đỡ lời — Là ái tình tuyệt vọng. Bà Tùng-Thiện díu đôi lông mày, ngẫm nghĩ — Tôi vẫn không hiểu. Tùng-Thiện mỉm cười, âu yếm nhìn bạn, rồi quay lại nói với vợ — Có gì mà mợ không hiểu. Thí dụ Văn-Châu yêu một người đàn bà. Yêu ngay từ buổi, ngay từ phút mới gặp lần đầu. Song yêu mà không bao giờ dám hé môi, vì người mình yêu có lẽ là vợ bạn thân. ó, tình tuyệt vọng, tội khả ái chỉ là thế. Này! anh Văn-Châu, anh cho phép tôi thay lời người anh yêu trộm, nhớ thầm mà an ủi anh mấy câu Ở đời không có hạnh phúc nào cao thượng bằng hạnh phúc của ái tình tuyệt vọng... Yêu nên chiều, chiều nhưng không dám, không dám nên kính trọng, kính trọng nên càng yêu. Sướng lắm, sướng trong tinh thần, trong linh hồn, trong lý tưởng. Anh đừng tưởng anh yêu thế là có tội. Không có tội, thì anh cứ yêu, nhưng cứ yêu như thế thôi. Nếu anh lại muốn vượt qua giới hạn cái yêu suông — anh cho là suông thì nó suông, chứ thực ra nó không suông đâu! — Nếu anh lại muốn ái tình ấy được hoàn toàn, — hoàn toàn như ý anh tưởng tượng, — thì ngay mà anh quả quyết phạm vào tội nhục thể, sẽ là ngày đưa đám cái hạnh phúc tuyệt đích của anh. Vì nếu người đàn bà có chồng cự tuyệt anh, thì anh mặt mũi nào còn dám nhìn tới người anh kính yêu xưa nay nữa. Mà nếu người đàn bà siêu lòng vì những lời cuồng bột tà dâm, thì thiên tiểu thuyết ái-tình của anh sẽ đầy dẫy những sự khốn nạn, nhỏ nhen, nhơ nhuốc nó bắt anh tự khinh anh và bỉ người mà trước anh yêu, anh kính. Cho đến cái tình bằng hữu thiêng liêng kia cũng thành giả dối, giả dối với lương tâm anh. Vậy thì anh cứ yêu, cứ yêu như anh đương yêu. Yêu như thế không có tội gì hết, mà người chồng dẫu có biết, cũng chỉ thương anh chớ không ngờ vực anh đâu ». Bà Tùng-Thiện nhích một nụ cười — Cậu rõ đáng ghét. Câu truyện khôi hài, mà làm như người đứng diễn thuyết... Sao không thêm một tràng vạn tuế » vào luôn thể! — Chứ sao! Ái tình vạn tuế! Bằng hữu vạn tuế! Mọi người vỗ tay, cười vang. Văn-Châu đứng dậy lớn tiếng hô — Thiếu niên vạn tuế! Rồi nâng cốc sâm banh nói luôn — Xin uống cạn cốc nầy đễ mừng cho tuổi thiếu niên, cái tuổi có đủ các đức tốt, cả đức hay tha thứ... Xong rồi, tôi đọc cho các anh, các chị nghe bài đoản thi tôi dịch của Arvers sang quốc văn. — ọc đi đã, rồi mới uống rượu! — Bài ấy tôi dịch đã năm năm nay, có chỗ nào kém, các anh phủ chính cho nhé! — Nhún mãi! mỗi cái đọc đi! Văn-Châu cúi mặt xuống nhìn bàn, đọc thẳng một hơi bài thơ đã thuộc lòng Lòng ta chôn một khối tình. Tình trong giây phút mà thành thiên thâu. Tình tuyệt vọng, nổi thảm sầu, Mà người gieo thảm như hầu không hay Hỡi ơi! người đó ta đây, Sao ta thui thủi đêm ngày chiếc thân? Dẫu ta đi trọn đường trần, Truyện riêng dễ dám một lần hé môi? Người dù ngọc nói hoa cười, Nhìn ta như thể nhìn người không quen. ường đời lặng lẽ bước tiên, Ngờ đâu chân đạp lên trên khối tình. Một niềm tiết liệt đoan trinh, Xem thơ nào biết có mình ở trong, Lạnh lùng, lòng sẽ hỏi lòng, Người đâu tả ở mấy giòng thơ đây? » Mọi người vỗ tay. Tùng-Thiện nói — Ừ có thế chứ! xuýt nữa anh quên mở túi thơ của anh ra.. Nhưng trời gần sáng rồi, xin nhà thi sĩ nâng cốc lần cuối cùng để chúc tụng với chúng tôi cái lòng trinh tiết của bà Nodier và những tấm ái-tình tuyệt vọng của nhân loại. ☆ êm hôm ấy, tuy ngủ được có trong vòng hai tiếng đồng hồ, nhưng là cái đêm khoái nhất của đời Văn-Châu. Cảm phục tấm lòng quân tử của bạn, lương tâm Văn-Châu như vừa trút được một khối nặng, nó đè nén đã suốt năm năm.
Ca khúc Anh Phải Tìm Được Em / 我要找到你 do ca sĩ Zic Tử Thần Zic Zi Chen thể hiện, thuộc thể loại Nhạc Hoa. Các bạn có thể nghe, download tải nhạc bài hát anh phai tim duoc em / 我要找到你 mp3, playlist/album, MV/Video anh phai tim duoc em / 我要找到你 miễn phí tại Yǒuxiē rén ài dào wàngle xíng Jiéguǒ luò de yībàitúdi Yǒuxiē rén yǒngyuǎn zài chōngjǐng Què zhǐ chà yībù jùlí Wènshì jiān shénme zuì měilì Àiqíng juéduì shìgè qíjī Wǒ míngbái huì yǒuyī kē xīn Zài yuǎnfāng děng wǒ kàojìn Ō wǒ yào zhǎodào nǐ bùguǎn nánběi dōngxī Zhíjué huì gěi wǒ zhǐyǐn Ruòshì ài shàng nǐ bié wèn shénme yuányīn Dì yī yǎn jiù nénggòu rèn chū nǐ Ō wǒ yào zhǎodào nǐ hǎn chū nǐ de míngzì Dǎkāi xìngfú de hézi Ràng wǒ zhǎodào nǐ jiù cóng nà yīkè qǐ Yī kāishǐ yīlù zǒu yībèizi Yǒuxiē rén ài dào wàngle xíng Jiéguǒ luò de yībàitúdi Yǒuxiē rén yǒngyuǎn zài chōngjǐng Què zhǐ chà yībù jùlí Wènshì jiān shénme zuì měilì Àiqíng juéduì shìgè qíjī Wǒ míngbái huì yǒuyī kē xīn Zài yuǎnfāng děng wǒ kàojìn Ràng wǒ biàn chéng xíngxīng shǒuhù nǐ Kěyǐ duǒ zài yúncéng tōutōu zhào liàng nǐ Ràng wǒ biàn chéng xíngxīng shǒuhù nǐ Jiē kāi jìmò xīnghé zhōng nǐ de mídǐ Ō wǒ yào zhǎodào nǐ bùguǎn nánběi dōngxī Zhíjué huì gěi wǒ zhǐyǐn Ruòshì ài shàng nǐ bié wèn shénme yuányīn Dì yī yǎn jiù nénggòu rèn chū nǐ
hẳn phải tuyệt vọng lắm anh mới tìm đến tôi